“Vũ Điệu Cuồng Phong” là một trong những tác phẩm có phần khác biệt của Keigo Higashino khi pha trộn yếu tố hành động nhẹ nhàng, hài hước và chút trinh thám trên nền tuyết trắng của khu nghỉ dưỡng trượt tuyết. Không phải một câu chuyện nặng nề hay giật gân như nhiều tiểu thuyết trinh thám đặc trưng của ông, cuốn sách lại mang một màu sắc vui tươi, nhẹ nhàng và đôi khi đầy cảm xúc nhân văn.
Bối cảnh chính là khu trượt tuyết ở vùng núi tuyết rộng lớn – nơi mà một loại vũ khí sinh học nguy hiểm bị đánh cắp và nghi ngờ đang ẩn giấu. Từ đó, những cuộc truy tìm, chạy đua, rượt đuổi và cả những hiểu lầm, thay đổi tình cảm diễn ra một cách sôi nổi và có phần dí dỏm. Người đọc dễ dàng cảm nhận được nhịp truyện nhanh, các góc nhìn thay đổi linh hoạt theo từng chương khiến tác phẩm luôn tươi mới và không gây nhàm chán.
Dù mở đầu nghe như một vụ án căng thẳng xoay quanh vũ khí sinh học, nhưng thật bất ngờ, Keigo chọn cách kể theo hướng gần gũi và có phần hài hước. Tình tiết trượt tuyết vượt rào, những lần đổi nhầm vật phẩm quan trọng, hay sự ngây ngô đến “hết thuốc chữa” của ông bố nhân vật chính – tất cả tạo nên màu sắc giải trí rất rõ nét.
Một điểm cộng lớn là cách xây dựng mối quan hệ cha con giữa nhân vật chính – một ông bố vụng về và đứa con trai trưởng thành hơn tuổi. Những khác biệt về thế hệ, sự nỗ lực hòa hợp, và cuối cùng là khoảnh khắc hai người tìm được tiếng nói chung, được lồng ghép mượt mà bên cạnh hành trình truy tìm vật chứng.
Tuy nhiên, với những độc giả mong chờ một cú twist lớn, một bí ẩn hóc búa hay một thông điệp xã hội sâu sắc, thì “Vũ Điệu Cuồng Phong” có thể gây chút hụt hẫng. Đây không phải là cuốn sách để “nghĩ”, mà là cuốn sách để “xả”. Và đúng như vậy, nó đem lại cảm giác thư giãn như khi ngồi bên lò sưởi, nhìn ra tuyết trắng và cười khẽ với những điều giản dị.
Cuối cùng, điểm nhấn bất ngờ là cái kết nhẹ nhàng mà tinh tế, khi mọi hiểu lầm được tháo gỡ, mọi nút thắt được mở ra không bằng kịch tính mà bằng sự tử tế và cảm thông. Một chút triết lý từ lời thoại của người mẹ – rằng người bất hạnh càng phải sống sao cho hạnh phúc – chính là điều lắng đọng nhất còn lại sau tiếng cười.
“Vũ Điệu Cuồng Phong” không phải đỉnh cao của Keigo Higashino, nhưng là một trong những tác phẩm khiến người đọc cảm thấy “ấm” trong mùa đông, và “nhẹ” giữa dòng sách nặng về uẩn khúc. Một món ăn tinh thần vừa vặn, không cầu kỳ nhưng đầy vị.
Để lại một bình luận Hủy